Chơi game FIFA, rửa bát đĩa và tập luyện cùng các ngôi sao: Một năm của Woodburn

5554

Trên chuyến bay trở về từ Hồng Kông, phóng viên của Liverpool FC đã trò chuyện cùng Ben Woodburn để hỏi cảm xúc của anh về một năm nhiều biến đổi qua.

“Tôi cũng không thể nói ngắn gọn trong một hay hai từ được, có quá nhiều thứ để nói. Cuộc sống của tôi dĩ nhiên đã thay đổi rất nhiều và tôi cũng bắt đầu thấy có vài người nhận ra tôi trên phố và xin chụp ảnh hay chữ kí.

“Lần đầu tiên có người làm vậy, tôi đã thấy hơi kì kì vì chưa quen với điều đó. Một năm là một quãng thời gian dài, vậy nên bây giờ thì tôi quen hơn rồi. Tuy nhiên, bạn bè và người thân thì vẫn đối xử với tôi như xưa, vậy nên nói tổng quát thì không có khác biệt gì quá lớn ngoài một vài người xin chữ kí. Nhưng tôi cũng không bận tận, đó là một phần của sự nghiệp này thôi.”

“Tôi đã tận hưởng từng khoảnh khắc một trong năm qua. Đây là một quãng đường học hỏi rất dài với tôi, đặc biệt với những cầu thủ mà chúng tôi có trong đội hình. Có được họ xung quanh đã khiến mọi thứ đơn giản hơn nhiều.

“Cũng không thể nói là tôi lo lắng gì lúc này. Tôi thực sự thấy hứng thú vì tôi rất thích được chơi bóng đá.

“Dần dần việc được ở quanh đội hình đã trở thành bình thường hơn với tôi. Các đồng đội đều đối xử với tôi như một cầu thủ bình thường, không hề có chuyện vì tôi trẻ nên bị đối xử khác đi. Mọi thứ đều bình thường. Họ khiến tôi thấy thoải mái khi trò chuyện cũng như xin bóng trong các buổi tập hoặc trận đấu.”

Hồi tưởng về bàn thắng anh ghi được vào lưới Leeds trong mùa giải trước, Woodburn nói:

“Điện thoại tôi như nổ tung, WhatsApps, Twitter, like,… đủ mọi thứ. Tất cả gia đình và bạn bè tôi đều đã liên lạc, thật sự hơi điên rồ. Phải mất một thời gian dài tôi mới trả lời hết được mọi người!

“Vào lúc đó, dĩ nhiên đó là một khoảnh khắc khó tin đối với tôi và mọi người xung quanh. Tuy nhiên thì trong bóng đá dĩ nhiên phải có những khoảnh khắc đó, vậy nên tôi không thể để mình bị cuốn trôi đi quá mức. Nhưng dù vậy thì tôi vẫn đã xem lại pha ghi bàn đó vài lần! Cảm giác thật là thích.

“Trước khi bước ra sân, huấn luyện viên trưởng đã nói tôi cứ thoải mái thể hiện mình. Tôi đã cố không suy nghĩ quá nhiều, chỉ muốn được ra sân và chơi bóng theo kiểu của mình, thể hiện co mọi người thấy tôi có thể làm được gì.

“Ngày hôm sau, tôi trở lại sân tập và mọi thứ ngay lập tức lại trở về thường lệ. Các cầu thủ vừa đá chính hôm trước phải tập hồi sức, còn tôi thì vẫn tập các bài như thường, không khác gì mọi ngày khác.”

Woodburn, chàng trai chưa đầy 18 tuổi, vẫn sống ở nhà cùng bố mẹ cùng em trai, nơi không ai coi anh là một siêu sao.

“Họ không đối xử với tôi khác đi chút nào hết. Tôi vẫn phải làm việc nhà phụ mẹ như thường, lau dọn nhà và rửa bát đĩa! Dĩ nhiên họ biết cuộc sống của tôi đã thay đổi, nhưng gia đình vẫn giữ đôi chân của tôi trên mặt đất.

“Điều đó đồng nghĩa tôi có thể thư giãn khi trở về nhà, nghỉ ngơi, xem TV, chơi FIFA cùng bạn bè. Nếu không thì tôi cũng có thể ra ngoài đi đánh gôn hoặc sang nhà bạn chơi.

“Tôi đã bắt đầu chơi gôn kể từ khi còn nhỏ. Bạn bè của tôi đều rất thích đánh gôn và có một sân ở ngay gần nhà tôi, nên cả lũ thường kéo nhau đi khi trời nắng đẹp. Một ngày thảnh thơi thư giãn. Nó khiến tôi bớt suy nghĩ về mọi chuyện và dành thời gian cùng bạn bè. Cuộc sống ở nhà và với bạn bè của tôi vẫn vậy thôi, không có gì thay đổi.

“Lần đầu tiên tôi thấy tên mình trên lưng áo của một người khác là khi một người bạn chụp ảnh cho tôi khi cậu ta đang đi nghỉ mát. Tôi chỉ cười… Thật khó tin và tôi cũng chẳng biết phải cảm thấy thế nào, Tôi kể cho gia đình và họ cũng cười và thấy hài lòng cho tôi.”

Woodburn đã góp mặt trong cả hai trận đấu trong khuôn khổ Premier League Asia Trophy cùng Liverpool. Sau đó, Jurgen Klopp cho biết ông tin rằng Woodburn còn quá trẻ để chốt anh vào một vị trí cố định trên sân. Cầu thủ người Wales cũng đồng tình.

“Dĩ nhiên thật tuyệt vời khi được nghe một người như ông ấy nói về tôi như vậy. Klopp rất đúng – tôi còn rất trẻ và không muốn chốt một vị trí lên mình. Tôi vẫn chưa biết vị trí tốt nhất của mình là gì… Tôi nghĩ vào lúc này thì chẳng ai biết, vậy nên ở mọi vị trí, tôi vẫn cứ thể hiện tốt nhất những gì mình có thể thôi. Dần dần rồi sẽ rõ tôi nên chơi ở vị trí nào nhất.

“Tôi thích đá tiền vệ trung tâm, nhưng rồi tôi cũng thích đá cánh nữa…Thực sự là tôi thích đá ở khắp mọi nơi!

“Chơi bóng ở trung lộ rất thú vị, đặc biệt là khi có Henderson và Lallana ở cạnh vì họ là hai cầu thủ đẳng cấp và giúp mọi việc trở nên vô cùng đơn giản. Họ rất tốt bụng và luôn chỉ bảo tôi trong từng trận đấu.

“Cả hai bọn họ đều là đội trưởng theo các cách riêng – Hendo là đội trưởng, nhưng cả hai đều luôn trò chuyện với tôi, đưa ra các lời khuyên và khen ngợi, thực sự khiến tôi cảm thấy dễ dàng hơn nhiều.

“Tất cả các đồng đội đều cho tôi các lời khuyên, nhưng tôi phải nói Lucas là nhiều nhất vì anh ấy từng chơi cho đội U23 mùa giải trước. Từ đó trở đi, Lucas đã giúp đỡ tôi hoà nhập rất nhiều khi tôi mới tới Melwood. Anh ấy đã có ảnh hưởng rất lớn tới tôi.

“Tôi cũng cảm thấy mình có mối quan hệ khá tốt với Klopp. Ông ấy sẽ luôn nói rõ cho tôi nếu cảm thấy tôi cần làm gì đó khác đi, nhưng cũng luôn biết khen ngợi. Kể từ khi tôi lên đội một, Klopp đã giúp đỡ tôi nhiều và đối xử với tôi rất tốt.

“Tôi nghĩ lần đầu tiên tôi được ông ấy ôm là sau trận Leeds. Một cái ôm cực lớn! Thật đặc biệt khi nhận được lời khuyên từ một người như ông ấy. Klopp là một trong những huấn luyện viên số một. Tôi chỉ hi vọng mình có thể đền đáp cho ông ấy bằng những màn trình diễn trên sân cỏ.

“Có một vài thứ tôi đang muốn cải thiện vào lúc này. Một sự khác biệt lớn giữa bóng đá trẻ và bóng đá chuyên nghiệp là anh phải đá trưởng thành hơn. Đó là điều tôi đang muốn cải thiện.

“Ở giải trẻ, có những pha bóng trong trận đấu mà anh sẽ không bị trừng phạt, nhưng ở cấp chuyên nghiệp thì không – vừa phải chuyền bóng nhanh nhưng lại không được nguy hiểm quá. Luôn luôn phải giữ bóng.

“Tôi cũng muốn cải thiện độ bền bỉ vì dĩ nhiên ở Liverpool chúng tôi chơi pressing, vậy nên tôi muốn phát triển ở khoản này vì đó là lối chơi của đội.

“Tất cả mọi người ở Học viện đã đóng góp rất nhiều vào sự phát triển của tôi và tôi sẽ không bao giờ quên điều đó. Họ đã giúp biến con đường tới Melwood trở nên dễ dàng hơn rất nhiều bằng cách họ rèn luyện tôi và tiếp xúc với tôi. Thật khó diễn tả bằng lời sự biết ơn của tôi. Họ đã giúp tôi rất, rất nhiều. Tôi sẽ mãi mãi biết ơn đó.”

Học viện cũng là nơi Woodburn phát triển mối quan hệ với Trent Alexander-Arnold, và cả hai vẫn giữ mối liên kết đó khi lên đội một.

“Mọi việc dễ dàng hơn nhiều khi có một người bạn cùng trong đội hình. Tôi lúc nào cũng có thể thoải mái với cậu ấy.

“Tôi không phải tới sân tập và không quen biết ai nữa…Nếu có một người bạn đi cùng, mọi thứ dễ hơn nhiều. Cũng thật tuyệt vời khi được thấy một người tôi biết rõ và lớn lên cùng cũng đang chơi tốt. Thật tuyệt vời.”

Với những phát triển sau 12 tháng qua, nếu ở vào một thế giới hoàn hảo, Woodburn sẽ muốn những điều gì xảy ra trong một năm tới?

“Tôi sẽ bắt đầu bằng việc thắng trận tiếp theo đã! Sau đó ư? Tôi sẽ muốn được thi đấu thật nhiều và hi vọng rằng đội bóng sẽ giành ít nhất một cúp vô địch, chơi tốt tại Champions League và Premier League.

“Tôi chỉ muốn tận hưởng từng khoảnh khắc một thôi. Tôi có đặt một vài mục tiêu, nhưng cuối cùng thì mục tiêu lớn nhất vẫn sẽ là được ra sân thật nhiều, hi vọng ghi được bàn và thắng trận.

“Tôi cũng hơi hơi cảm thấy rằng mình đang quen dần với đội một, nhưng tôi biết còn một quãng đường dài phía trước để tới được nơi tôi muốn tới. Tôi hạnh phúc với những gì mình đã làm được ở mùa giải trước, nhưng vẫn còn rất nhiều khó khăn phía trước, con đường vẫn còn nhiều chông gai.

“Tôi chỉ muốn thể hiện cho mọi người thấy tôi có thể làm được gì và tiến bộ hơn nữa so với mùa giải trước.”

Facebook Comments