Ings: “Tôi chỉ cần mọi người hãy kiên nhẫn”

9299

Sau hai chấn thương nặng liền trong hai năm, hiếm ai có thể không cảm thấy chút thương tâm cho Danny Ings. Nhưng khi ngồi cùng tiền đạo 22 tuổi tại trại tập huấn của đội ở Đức, anh không tỏ ra chút tiếc nuối nào…

Ings cho biết: “Tôi không muốn ai phải cảm thấy thương hại cho tôi. Dù gì thì nó cũng chỉ là một chấn thương, và là một phần của bóng đá. Nó cũng xảy ra với rất nhiều người khác thôi, đặc biệt khi các đội chơi bóng nhanh như ngày nay.

“Điều duy nhất tôi cần từ mọi người là sự kiên nhẫn, và tất cả mọi người ở đội bóng đều đã kiên nhẫn với tôi một cách khó tin. Hiện tại thì tôi đang trở lại đúng với những gì mình muốn, nhưng vẫn còn một quãng đường dài mới tới đích đến cuối cùng của tôi.

“Không có gì là đạt được qua một đêm. Tôi biết bóng đá có thể thay đổi rất nhanh chóng, nhưng khi dính chấn thương nặng thế này thì luôn phải cẩn thận vì nếu quá vội vàng sẽ có thể bị đau trở lại. Tất cả mọi người đều đã nỗ lực giúp tôi, và giờ tới lượt tôi nỗ lực đi từng bước nhỏ một để có thể trở lại.”

Năm thứ hai liên tiếp, Ings đã trở lại sớm hơn dự kiến. Ngay lập tức, anh đã ghi bàn cho đội U23 của Liverpool chỉ 11 phút sau khi bước lên sân cỏ.

“Tôi đang cảm thấy rất ổn. Dù thời gian dưỡng thương lâu hơn lần trước, về mặt tinh thần tôi cảm thấy mọi thứ trôi qua nhanh hơn. Tôi đã tập luyện suốt mùa hè, chỉ trừ một tuần, và điều đó đã giúp tôi có thể trở lại sớm hơn và hội quân với các đồng đội sớm hơn.

“Tôi không nghĩ là có một ngày được định sẵn rằng tôi có thể trở lại, tất cả chỉ là theo dõi từng ngày qua ngày. Đó cũng là điều bình thường thôi sau khi phải nghỉ lâu như vậy.

“Tôi đã làm tất cả những gì mình có thể trong phòng gym – thực sự tôi không nghĩ mình còn có thể làm gì hơn được nữa. Tôi nghĩ điều đó đã được thể hiện qua các bài kiểm tra, cũng như việc tôi có thể tập 2 đến 3 bài mỗi ngày cùng toàn đội. Nhưng chỉ vì tôi đã khoẻ trở lại không có nghĩa là đủ. Tôi đã bỏ lỡ rất nhiều thời gian để học hỏi và phát triển, vậy nên tôi đang cố theo dõi các đồng đội thật nhiều để lấy lại bản thân mình và thậm chí là còn tiến bộ hơn nữa.

“Tôi rất may mắn khi có những người luôn ủng hộ mình cả ở trong lẫn ngoài đội bóng. Rất dễ để người ta mất đi niềm tin vào sự nghiệp của mình nếu gặp phải những chấn thương như tôi kể từ khi tới Liverpool. Nhưng những người ở quanh tôi lúc này luôn thúc đẩy tôi sử dụng những khó khăn đó làm động lực để trở lại mạnh mẽ.

“Các đồng đội khác luôn rất, rất nhiệt tình. Họ luôn hỏi thăm tôi đang hồi phục ra sao rồi. Điều đó khiến tôi không hề thấy bị cô độc chút nào, và tôi không biết phải cảm ơn họ ra sao nữa.

“Tôi cũng luôn trò chuyện cùng HLV trưởng nữa. Ông luôn hỏi thăm tôi ra sao và cũng luôn kiểm tra với đội ngũ y tế về sự tiến bộ của tôi. Có được sự hỗ trợ như vậy thật tuyệt vời, vì tôi biết ông ấy có cả tỉ thứ khác còn cần quan tâm.

“Tuần tập huấn tại Đức là một quãng thời gian hoàn hảo để tôi hoà nhập trở lại với các đồng đội. Được ăn sáng hàng ngày cùng cả đội, ra sân tập đủ buổi, cảm giác tuyệt vời hơn nhiều là chỉ loanh quanh ở Melwood để hồi sức.

“Đừng hiểu nhầm, thực sự đã có những lúc tôi cảm thấy yếu mềm, tự đặt dấu hỏi về khả năng của mình, tự hỏi liệu mình còn chơi được như xưa, liệu huấn luyện viên có còn thích mình, liệu các đồng đội có còn thích mình và muốn chơi với mình không.

 

“Việc vượt qua những ý nghĩ đó và tự tôn trọng bản thân mình là điều vô cùng cần thiết. Tới năm 15 tuổi, tôi vẫn còn đang chơi bóng nghiệp dư, và giờ được chơi ở một trong những đội bóng lớn nhật thế giới, thật điên rồ. Chỉ điều đó thôi là đủ giúp tôi thấy tích cực và nỗ lực hơn.

“Do đã bị từ chối nhiều lần khi còn nhỏ, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có được cơ hội để đạt được những gì mình có được như bây giờ. Tôi là một cầu thủ sẽ không bao giờ hài lòng với chính bản thân mình. Tôi sẽ luôn nỗ lực tập luyện, vì vậy sẽ chẳng có lí do gì tôi không thể trở lại là bản thân mình.

“Bạn không thể biết được tôi đang thèm khát được ghi bàn trở lại cho đội một như thế nào đâu. Tiền đạo nào rồi cũng sẽ như vậy thôi. Cảm giác khi ghi được bàn là thứ không gì sánh nổi, mọi thứ đều như biến mất và bạn không còn biết nghĩ về gì nữa. Máu bắt đầu sôi sục, các cổ động viên bắt đầu ăn mừng và các đồng đội lao tới… Không có gì là tuyệt hơn.

“Tôi đang thèm khát nó lắm rồi, thèm khát được cảm thấy như vậy một lần nữa…”

Facebook Comments