Lovren: Cuộc sống của một người tị nạn

7476

Dejan Lovren trải lòng về tuổi thơ dữ dội của mình trong tập phim tài liệu mới được LFCTV công bố, và các bạn có thể xem miễn phí bản gốc đầy đủ tại đây.

Lovren refugee

Khi Lovren quyết định sẽ chia sẻ câu chuyện này của mình, người mẹ của anh đã nhỏ những giọt nước mắt. Với bối cảnh hiện tại thì chủ đề lánh nạn này đang là một vấn đề nóng bỏng, và Lovren đáng được trân trọng vì dám cất tiếng nói của mình về chủ đề này.

“Khi tôi chứng kiến những gì đang xảy ra, tôi lại nhớ đến tuổi thơ của mình và gia đình, nhớ đến cái cảm giác mà mọi người không muốn thấy sự hiện diện của bạn trong đất nước của họ,” anh chia sẻ.

“Tôi hiểu là họ chỉ muốn tự bảo vệ bản thân mình, nhưng cũng có những người khác còn không có nơi ăn chốn ở chứ. Đấy đâu phải là lỗi của người ta. Họ cũng chỉ đang chiến đấu để che chở tổ ấm của mình, họ muốn ra đi để kiếm tìm một nơi an toàn cho con cái cũng như tương lai của mình.

“Tôi đã trải qua tất cả những chuyện này và tôi biết những gì mà các gia đình đó đang phải trải qua. Hãy cho họ một cơ hội, chỉ cần một cơ hội thôi. Rồi bạn sẽ biết được ai là người tốt và ai không phải.

Lovren refugee 1

Sinh ra trong một gia đình người Croatia ở thành phố Zenica của Bosnia vào tháng 7 năm 1989, cuộc sống yên bình trong một căn làng mang tên Kraljeva Sutjeska đã bỗng chốc bị chấm dứt bởi chiến tranh khi Dejan mới chỉ lên 3 tuổi.

“Chúng tôi vốn đang rất yên ổn, mọi thứ đều tốt đẹp với hàng xóm láng giềng – người Hồi Giáo, người Serbia – mọi người đang rất hạnh phúc chung sống với nhau. Và rồi chiến tranh nổ ra.”

Cha mẹ anh đã quyết định rằng họ không còn cách nào khác ngoài từ bỏ cửa hàng nhỏ của họ ở ngôi làng đó để đi tìm một nơi an toàn hơn. Họ đến Munich, nơi mà ông của Lovren đang cư trú. Và đó là một quyết định sáng suốt.

“Tôi ước gì mình có thể giải thích được những gì đã xảy ra. Các bạn hẳn đã nghe nhiều câu chuyện khác nhau, nhưng không có ai là biết sự thật cả. Mọi thứ đã thay đổi chỉ trong phút chốc – một cuộc chiến tranh giữa mọi người, giữa các nền văn hóa.

“Tôi còn nhớ tiếng còi báo động hồi ấy. Tôi run sợ, tưởng rằng sắp có bom hay gì đó. Tôi nhớ là mẹ đã đến bế tôi xuống hầm trú ẩn, và chúng tôi đã ngồi dưới đó lâu rất lâu, mãi cho đến khi không còn cái tiếng còi đấy nữa.

“Sau đó thì gia đình tôi và chú tôi lên xe đi về phía Đức. Chúng tôi bỏ lại tất cả mọi thứ, chỉ cầm theo có một cái túi xách. Đó thật là một chuyến xe dài, tôi nhớ họ bảo là khoảng 17 tiếng thì phải.”

“Cũng có nhiều trạm kiểm soát trên đường đi nữa. Họ hỏi rất nhiều câu như kiểu ‘Tại sao, các người đang đi đâu đấy?’ Lỡ như mà ngày ấy có ai chặn chúng tôi lại và bảo chúng tôi phải quay đầu lại thì Chúa biết chuyện gì đã xảy ra với gia đình chúng tôi.

“Tôi không thể tưởng tượng ra cảnh bây giờ mình mà phải đem theo con mình bỏ chạy để bảo toàn tính mạng. Đó thực sự là một khoảng thời gian rất khó khăn cho mẹ tôi, bà ấy lúc nào cũng khóc. Còn tôi thì khi ấy không hiểu chuyện, có lúc lại còn giận dữ với bà và bảo rằng: ‘Sao vậy mẹ? Đừng có khóc nữa, giờ chúng ta đã đến đây, đã an toàn rồi mà’.

“Chúng tôi thực sự rất may mắn, bởi vì có ông tôi làm việc ở Đức nên chúng tôi có giấy tờ để được vào nước. Nếu không thì không biết chúng tôi phải làm gì nữa.

“Chính trong những ngôi làng nhỏ như nơi mà chúng tôi ở mà những điều ghê rợn nhất đã xảy ra – con người chém giết nhau một cách dã man. Anh của chú tôi đã bị giết bằng một con dao ngay trước mặt những người khác.”

Gia đình Lovren cư trú ở Munich 7 năm, và trong khoảng thời gian đó thì Lovren đã đem lòng yêu trái bóng cũng như Bayern Munich.

“Tôi chỉ là một cậu bé vui vẻ. Dĩ nhiên là tôi biết về những vấn đề trong nhà, nhưng khi chỉ là một đứa bé thì bạn đâu phải lo về tiền bạc, công việc hay là thức ăn. Nếu hỏi bố mẹ tôi thì chắc chắn là câu trả lời của họ sẽ khác: họ phải đấu tranh để kiếm được công việc, để trang trải cho gia đình.

“Tôi chỉ bắt đầu đá bóng từ lúc lên 5 tuổi. Tôi đến sân tập của Bayern và chụp ảnh với những ngôi sao thời bấy giờ – Bixente Lizarazu và Lothar Matthaus.

“Tôi yêu nước Đức – Munich là một thành phố tuyệt vời với rất nhiều người Croatia. Bố mẹ tôi luôn xin chính quyền cho phép định cư lại lâu hơn, nhưng cứ 6 tháng thì người ta lại đến nhà tôi và nhắc là khi nào hết chiến tranh thì chúng tôi phải quay về.

“Rồi đến một ngày thì họ lại bảo là chúng tôi chỉ được ở đây 2 tháng nữa. Với tôi đó thật là tiếng sấm ngang tai bởi vì tất cả bạn bè của tôi đều ở Đức. Tôi lúc đó đang đá cho một đội bóng nhỏ, còn bố tôi thì là HLV ở đó, mọi thứ chỉ đơn giản là thật tuyệt vời.”

Lúc lên 10 thì Lovren chuyển đến Karlovac của Croatia. Đó cũng là một khoảng thời gian khó khăn cho một cậu bé 10 tuổi phải cố gắng hòa nhập trong một môi trường mới.

“Tôi nói được tiếng Croatia, nhưng không phải là tiếng Croatia chuẩn. Tôi không biết viết tiếng Croatia, còn mọi người thì cứ hỏi tôi là sao tiếng của tôi lại khác họ đến vậy. Tôi mắc vào nhiều vấn đề ở trường.

“Tính của tôi là không cho phép ai được cười nhạo mình, và thế là tôi dính vào những vụ ẩu đả.

“Giáo viên tôi bảo các bạn khác phải thông cảm với tôi hơn bởi vì tôi đến từ một nơi khác. Nói thật là thứ duy nhất mà bọn họ không cười nhạo là khả năng đá bóng của tôi, và tôi nghĩ đây là lý do mà tôi dần có được sự tôn trọng của họ.

“Với tôi, với mẹ tôi, hay với những người khác, chiến tranh vẫn mới chỉ như ngày hôm qua. Nỗi đau đó vẫn còn nguyên vẹn. Đó là một chủ đề khá nhạy cảm. Trước buổi ghi hình này thì mẹ bảo tôi là đừng kể câu chuyện này, nhưng tôi bảo bà rằng tôi sẽ kể. Và thế lại bà lại rơi lệ. Bà vẫn nhớ tất cả mọi thứ.

“Tôi hy vọng rằng thế hệ tiếp theo sẽ có một cuộc sống êm đềm hơn, mong rằng các con của tôi sẽ không phải nhớ gì về chuyện này và có thể sống một cuộc sống yên bình.”

Các bạn có thể xem bản đầy đủ miễn phí tại LFCTV GO qua đường dẫn này.

Đỗ Trần Lương – Theo LiverpoolEcho

 

Facebook Comments