Torres: “Benitez đã thúc đẩy tôi trở thành tiền đạo xuất sắc nhất như thế nào”

1002

Tiền đạo khét tiếng một thời trong màu áo Đỏ – Fernando Torres, đã tuyên bố treo giày sau 18 năm chơi bóng từ Madrid tới Liverpool, Chelsea, AC Milan và cuối cùng là Sagan Tosu tại Nhật Bản. Kỉ niệm sự nghiệp lừng lẫy của “El Nino”, hãy cùng viếng thăm một bài phỏng vấn của anh với tờ FourFourTwo vào tháng 2 năm 2010 khi anh giải thích cách mà Rafa Benitez đã biến anh thành một trong những chủ công đáng sợ nhất thế giới.

Liverpool, 19 tháng 8 năm 2007, Fernando Torres nhận đường chuyền từ Steven Gerrard sau 15 phút ra mắt tại thánh địa Anfield. Sau khi bứt tốc đón bóng, Torres chững lại một nhịp, rồi bất ngờ đổi hướng vượt qua Tal Ben Haim của Chelsea và tiếp cận khung thành trước khi dứt điểm gọn ghẽ vào lưới của Petr Cech. 

Trước hình ảnh chàng tiền đạo người Tây Ban Nha trượt dài ăn mừng trên nền cỏ, bình luận viên của Sky Sports hét lớn: “Bàn thắng đầu tiên tại Anfield – quá xuất sắc! Ấn tượng đầu hoàn hảo tại sân khấu vĩ đại nhất!” Vòng quanh sân vận động, các cổ động viên ăn mừng trong hi vọng sẽ còn thấy vô số những bàn thắng nữa từ tân binh mang áo số 9. Dưới góc sân, Torres biết rõ chắc chắn sẽ là vậy.

“Khi tôi ghi bàn thắng đó vào lưới Chelsea, tôi biết chắc ngay lúc đó rằng mùa này mình sẽ ghi được hơn 20 bàn,” Torres quả quyết. Một lời khẳng định nghe có vẻ hơi quá tự tin, nhưng anh phát biểu hết sức nhẹ nhàng và điềm tĩnh, khiến ít ai cần phải nghi ngờ. Sau 100 trận đấu và hơn 60 bàn thắng cho Liverpool, Torres đã có thành tích tốt hơn so với những cái tên vĩ đại như Robbie Fowler, Michael Owen, Ian Rush hay là cả Kenny Dalglish. Cảm giác ghi bàn đối với anh là hiển nhiên. Trên 20 bàn ư? Chuyện quá bình thường.

Nhưng với những người theo dõi anh trước đó tại Tây Ban Nha thì không phải vậy. Họ biết rằng anh là một cầu thủ hay, nhưng chưa phải hay tới mức này. Chưa cầu thủ Liverpool nào ghi được 20 bàn một mùa kể từ Fowler cách đó hơn một thập kỉ. Và dù có kĩ thuật thượng thừa, Torres vẫn bị cho rằng bỏ lỡ quá nhiều cơ hội. Ở Tây Ban Nha, anh chưa bao giờ ghi được hơn 20 bàn một mùa. Trong số 19 bàn (thành tích tốt nhất sự nghiệp trước đó) anh ghi cho Atletico mùa 2003-2004, 6 bàn tới từ chấm 11m. Trong 4 năm trước đó, trừ penalty, Torres hai lần ghi được 13 bàn, một lần 12 bàn và một lần 10 bàn. “Nếu Liverpool nghĩ rằng Torres có thể ghi cho họ trên 20 bàn một mùa, họ sẽ phải thất vọng đó,” một cư dân mạng cho biết.

Đó là một suy nghĩ mà Torres chấp nhận, thậm chí còn đồng tình. “Chính tôi cũng bất ngờ với thành công của chính mình,” anh nói. “đặc biệt là ở mùa giải đầu tiên, khi tôi luôn nghĩ sẽ phải có một năm đầu hoà nhập.” Tuy vậy, anh nói thêm: “Khi tôi ghi bàn thắng đó vào lưới Chelsea, tôi lập tức biết chắc.”

Vì sao? Có phải do các hậu vệ tại Anh quá tệ không? “Không,” Torres cười, lập tức khẳng định rằng anh thán phục và tôn trọng các John Terry, Rio Ferdinand và nhiều cái tên khác. “Đơn giản là vì tôi cảm thấy quá tự tin và thoải mái. Tôi thấy rằng mình được chơi trong một đội hình có tổ chức tốt, với lối chơi được xây dựng xoay quanh  tôi. Những điểm mạnh của tôi phù hợp hơn với bóng đá Anh, nơi tốc độ, sự sắc bén ở những khoảnh khắc riêng biệt là rất quan trọng. Premier League như là được sinh ra để dành cho tôi vậy.”

“Các đội chơi trực diện hơn nhiều, với ít các pha xây dựng bóng kéo dài. Ở Tây Ban Nha, họ chơi bóng chậm hơn, các cầu thủ chạm bóng nhiều hơn trước khi tới được vòng cấm đối phương. Ở Anh, tốc độ và sức mạnh là tất cả. Hai yếu tố đó hết sức phù hợp với tôi.”

Torres đã cảm thấy thoải mái tới mức không hề có kế hoạch trở về nhà, “Tôi đã tiến bộ hơn rất nhiều,” anh nói. “Nhưng tôi tin rằng những phẩm chất của mình là lí do khiến tôi sẽ luôn chơi tốt hơn ở Anh so với ở Tây Ban Nha.”

Kế hoạch để biến Torres trở thành số 9 xuất sắc nhất thế giới bắt đầu từ ngày đầu tiên anh tới với Liverpool. “Gần như lời đầu tiên Rafa nói với tôi là: “Vào phòng gym ngay đi,” Tiền đạo người Tây Ban Nha cho biết. “Dù cậu có nghĩ cậu khoẻ đến đâu, các trung vệ ở đây còn khoẻ hơn vậy. Họ đều cao 1m90 và nặng 90kg. Cậu càng khoẻ hơn thì mới càng có được cơ hội chạy đua với họ.”

Torres làm đúng như vậy. Anh không bao giờ làm trái lời huấn luyện viên của mình. Đó chính là lí do mà không chỉ thay đổi nơi chơi bóng, mà anh đã biết thay đổi lối chơi của mình tuỳ theo đội bóng mới. Càng nghe Torres chia sẻ, ta càng thấy được anh là một người yêu sự hoàn hảo. Anh luôn tin vào những chi tiết nhỏ nhất. 

“Phần lớn các cầu thủ đều ngừng học hỏi từ ngày họ kí hợp đồng chuyên nghiệp,” Torres nói. “Đó là một sai lầm lớn. Tôi thật may mắn khi được Rafa Benitez huấn luyện – một người luôn muốn tôi cải thiện bản thân từng ngày. Chắc chắn rằng tôi đã tiến bộ hơn rất nhiều.”

Torres là ví dụ điển hình nhất của câu tục ngữ “Có công mài sắt có ngày nên kim.” “Có những thứ không ai nghĩ tới thì Rafa sẽ lại nghĩ tới,” anh chia sẻ. “Những thứ không ai nghĩ rằng sẽ quan trọng, những thứ mà khi mới nghe bạn sẽ nghĩ nó thật kì cục, nhưng khi thử rồi mới thấy nó có tác dụng.” 

“Khi gặp được Rafa, có lẽ lần đầu tiên trong đời tôi thấy được tầm quan trọng của người huấn luyện. Ông ấy không chỉ là người chọn ra 11 cái tên và cho họ ra sân chơi bóng. Ông ấy cần phải tận dụng hết tất cả khả năng của 11 cái tên đó, và mỗi người thì lại một khác. Có người thì phải nặng lời thúc đẩy, có người thì lại cần được tình cảm, yêu thương. Kể cả khi ghi được hai hay ba bàn, Rafa vẫn sẽ nói tôi đã chơi tệ, rằng tôi đã không hỗ trợ phòng ngự…”

Câu hỏi hiển nhiên sẽ là: như vậy không phải rất mệt sao? Đã có rất nhiều cầu thủ cảm thấy chán nản với Benitez. “Cũng tùy thôi,” Torres trả lời. “Bạn có thể mặc kệ lời sếp, hoặc bạn có thể lắng nghe, tập luyện chăm chỉ gấp đôi rồi chờ xem ông ấy nói gì tiếp.” Anh cười. “Nhưng rồi kể cả có vậy thì Rafa vẫn tiếp tục phàn nàn! ‘Còn nhớ pha phạt góc này không? Cậu đã để xổng đối phương và để anh ta có pha dứt điểm…’ Ông ấy luôn đòi hỏi nhiều hơn nữa. Có lẽ đối với một số cầu thủ, điều đó khiến họ mệt mỏi, nhưng với cá nhân tôi thì nó đã giúp ích rất nhiều.”

Vấn đề không chỉ nằm ở việc thúc đẩy tinh thần. “El Nino” cho rằng, các chi tiết kĩ thuật còn quan trọng hơn. “Đôi khi người ta nói tôi cần phải cải thiện khả năng dứt điểm, nhưng câu nói đó chẳng có nghĩa gì hết. Bạn cần phải nhìn sâu hơn vậy, tập trung vào các câu hỏi như làm thế nào để có được vị trí tốt để dứt điểm, điểm nhận bóng, khung cơ thể. Nói câu “cậu ấy phải cải thiện khâu dứt điểm” thật là ngu ngốc, vì nó chung chung đến mức vô nghĩa. Làm thế nào để tìm được khoảng trống? Làm thế nào để chạy tới được khoảng trống đó? Dứt điểm như thế nào? Sử dụng kĩ thuật gì?”

FLORENCE, ITALY – SEPTEMBER 28: Liverpool head coach Rafael Benitez with striker Fernando Torres during a training session prior to the UEFA Champions League Group E match between Fiorentina and Liverpool at the Stadio Artemio Franchi stadium on September 28, 2009 in Florence, Italy. (Photo by Clive Brunskill/Getty Images)

“Rafa trò chuyện với tôi rất nhiều về vị trí cơ thể của tôi. Chỉ cần hơi nghiêng người sang phải hay trái một chút thôi là bạn đã có thể tới được bóng nhanh hơn đối phương 1/1000 giây. Nếu khi nhận được bóng, bạn hạ cân nặng cơ thể sang hẳn một bên, bạn cũng có thể thoát khỏi hậu vệ nhanh hơn. Cách một tiền đạo đặt vị trí của mình so với vị trí của trung vệ, rồi cách tập trung và phán đoán chuyển động của họ và cả của mình đều là rất quan trọng. Một trong những điều thú vị nhất tôi học được từ Rafa là làm thế nào để chơi gần vòng cấm đối phương hơn – cách để chạy sửa lưng trung vệ đối phương khi đá cắm một mình. Tôi không cần phải lùi sâu để kiếm cơ hội. Thay vào đó, tôi cố định vị trí của mình dựa vào vị trí của trung vệ đối phương thay vì vị trí của trái bóng.”

“Rafa luôn luôn phân tích các trung vệ mà tôi sẽ phải đối đầu, trong khi huấn luyện viên thủ môn sẽ chia sẻ với tôi về thủ môn của đối phương. Trong một trận đấu, 1/10 giây thôi cũng làm thay đổi rất nhiều điều, và mọi thông tin đều đáng giá, ví dụ như: “Thủ môn này luôn đổ sang một hướng, và nếu bình tĩnh thì cậu có thể rê bóng qua hướng còn lại. Thủ môn kia lại hay lên cao, và cậu có thể bấm bóng qua, v..v..” Những chi tiết nhỏ đó đã giúp ích rất nhiều, đặc biệt trong năm đầu tiên khi tôi chưa quen với các đối thủ, chưa biết trung vệ nào nhanh hay chậm, trung vệ nào thích ra cánh hỗ trợ đồng đội hay thích giữ nguyên vị trí.”

Benitez không phải là người duy nhất đã giúp phát triển lối chơi của Torres, mà đội trưởng Steven Gerrard cũng đã đóng góp rất nhiều. Sự khác biệt giữa việc chơi bóng cùng Gerrard ở Liverpool và chơi bóng cùng David Villa ở tuyển Tây Ban Nha là rất lớn. “Gerrard là một tiền vệ di chuyển từ đầu đến cuối sân, Villa thì ngược lại,” Torres giải thích. “Khi chơi cho Tây Ban Nha, tôi phải đóng góp nhiều hơn vào các pha xây dựng tấn công. Tôi sẽ nhận bóng nhiều hơn, nhưng ở các vị trí khác nhau. Với Gerrard, tôi luôn chỉ là mũi nhọn cao nhất. Với Villa, vị trí của tôi thay đổi liên tục. Lối chơi của tuyển Tây Ban Nha tập trung vào việc giữ bóng lâu, khiến đối phương phải mệt, tìm những khoảng trống nhỏ để chuyền bóng. Liverpool thì lại chơi bóng trực diện hơn.”

Điều đó khiến cựu tiền đạo của Atletico Madrid ghi được ít bàn thắng hơn cho tuyển quốc gia. Tuy vậy, kể cả khi chơi cho Liverpool, Torres thừa nhận rằng có những trận đấu anh biết rằng mình sẽ không ghi được bàn, vì một lí do đơn giản: đó không phải nhiệm vụ của anh.

“Những bài chiến thuật thường được tập từ đầu tuần. Các buổi tập luôn thay đổi tuỳ thuộc vào đối thủ, tập trung vào việc thay đổi khu vực dồn bóng để tìm khoảng trống. Ở Anh, có rất nhiều đội chỉ đạo trung vệ luôn kèm chặt tiền đạo đối phương. Sẽ có những trận đấu mà nhiệm vụ của tôi là kéo một trung vệ ra khỏi vị trí, để trung vệ còn lại cô độc đối đầu với những pha dâng cao của Gerrard. Những bước di chuyển của tôi đều được thiết kế đặc biệt để tạo khoảng trống cho Stevie, Kuyt hay Benayoun. Bước vào những trận đấu như vậy, tôi biết chắc mình sẽ khó mà ghi được bàn, đơn giản vì đó không phải nhiệm vụ của tôi.”

Dù vậy, sau tất cả, đó vẫn là nhiệm vụ tối cao của anh. “Cuối cùng thì chỉ có một thứ sẽ tồn tại vĩnh viễn, đó là các số liệu – số bàn thắng anh ghi được, trong bao nhiêu trận đấu.” Ở những gì mà Torres đã làm được trong màu áo Đỏ, dấu ấn của Benitez là vô cùng rõ nét. “Đôi khi phần việc bạn cần làm là những việc mà bạn không thể nhìn rõ. Nhưng cứ làm theo rồi bạn sẽ nhận ra rằng mỗi chi tiết nhỏ mà Rafa chỉ bảo có thể quy đổi thành 3 hay 4 bàn mỗi mùa. Cứ như vậy, bỗng dưng bạn bắt đầu ghi được tới 30 bàn một mùa chứ chẳng nói gì tới 20.” 

Nhưng rồi, Torres thừa nhận với một nụ cười điềm tĩnh. “Dù có chuẩn bị đến đâu thì cũng không có nghĩa bạn lường trước được mọi trường hợp. Nhiều khi một trận đấu sẽ được định đoạt bởi một khoảnh khắc xuất thần, đơn giản vì bạn đã làm một điều gì mà không ai nghĩ rằng bạn sẽ làm, trong đó có cả huấn luyện viên của chính bạn.” 

Bài phỏng vấn từ tháng 2 năm 2010 của tờ FourFourTwo

– Bình Nguyên –

Facebook Comments